Search

TÌNH MẸ VÔ BỜ

Thích Bảo Thành

Giữa dòng sinh diệt mênh mang của cõi thế, nơi muôn pháp đổi thay như mây nổi cuối trời, có một điều dường như không bị thời gian làm phai nhạt, không bị vô thường cuốn trôi – ấy là tình mẹ.

Nếu đem giáo nghĩa của Phật giáo mà soi chiếu, ta sẽ thấy tình mẹ chính là một biểu hiện gần gũi và nhiệm mầu nhất của tâm từ bi. Tâm ấy không điều kiện, không so đo, không đợi đáp đền. Như mặt đất âm thầm nâng đỡ vạn loài, như hư không lặng lẽ bao dung hết thảy, mẹ cũng thế – một đời không cầu báo đáp, chỉ mong con an yên.

Mẹ là bến.

Con là con thuyền nhỏ bé.

Từ khi con còn là giọt máu đỏ hồng trong thân thể mẹ, mẹ đã bắt đầu cuộc hành trình hy sinh không lời nguyện ước. Chín tháng mười ngày, bao nhọc nhằn thầm lặng, từng nhịp tim của mẹ hòa cùng nhịp sống mong manh của con. Đó không chỉ là ân sinh thành, mà còn là sự trao truyền sinh mệnh bằng cả thân tâm.

Rồi khi con cất tiếng khóc đầu tiên giữa cuộc đời, mẹ lại lặng lẽ mỉm cười, dù thân thể còn đau, dù mồ hôi còn ướt lạnh. Nụ cười ấy không phải vì hết khổ, mà vì thấy con còn đó, an lành. Tình thương của mẹ bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, và dường như không có ngày kết thúc.

Trong giáo pháp nhiệm mầu, Đức Thế Tôn từng dạy rằng: “Tâm từ nếu được tu tập, sẽ trải rộng khắp mười phương, không phân biệt thân sơ.” Thế nhưng, đối với mẹ, tâm ấy không cần tu mà tự nhiên đã viên mãn. Mẹ yêu con trọn đời vô điều kiện, chẳng tính thiệt hơn, chẳng đo công lao. Dẫu con thành công hay thất bại, ngoan hiền hay lầm lỡ, trong mắt mẹ, con vẫn là đứa con bé nhỏ của thuở ban đầu.

Mẹ là bến đỗ giữa trăm bão giông.

Khi con chập chững bước đi, tay mẹ nâng đỡ.

Khi con vấp ngã, mắt mẹ dõi theo.

Khi con buồn tủi, vòng tay mẹ mở ra không cần lời mời gọi.

Có những đêm dài mẹ thức trắng, lặng nhìn con ngủ. Tiếng thở đều đều của con là bản kinh êm dịu nhất trong đời mẹ. Mồ hôi mẹ rơi, tóc mẹ bạc dần, lưng mẹ còng xuống theo năm tháng – tất cả đều lặng lẽ dâng con, như mây dâng nước cho non cao mà chẳng mong được gọi tên.

Đời người vốn vô thường. Thân này rồi cũng chịu luật sinh – trụ – dị – diệt. Thế nhưng trong từng biến chuyển ấy, tình mẹ lại như sợi chỉ đỏ xuyên suốt, nối những tháng năm rời rạc thành một mạch yêu thương không đứt đoạn.

Khi con còn bé, mẹ là cả bầu trời.

Khi con lớn lên, con mải nhìn về chân trời xa, tưởng mình đã đủ lông cánh để bay.

Nhưng rồi một ngày giữa phong ba cuộc sống, con mới hiểu: có những cơn bão không thể tự mình chống đỡ. Giữa những đổ vỡ, mất mát, giữa mỏi mệt và nghi ngờ chính mình, con lại nhớ về vòng tay mẹ. Nhớ lời ru dịu ngọt năm xưa. Nhớ ánh mắt hiền từ không hề phán xét.

Trong sâu thẳm, tình mẹ dạy con bài học đầu tiên về lòng từ. Mẹ không giảng kinh thuyết pháp, không nói những điều cao xa, nhưng từng hành động của mẹ là một bài pháp sống động. Mẹ dạy con biết thương người qua cách mẹ thương con. Mẹ dạy con biết nhẫn nhịn qua cách mẹ chịu đựng. Mẹ dạy con biết buông bỏ qua cách mẹ tha thứ.

Tình mẹ cũng nhắc ta về đạo hiếu – một trong những nền tảng đạo đức căn bản mà người con Phật luôn trân trọng. Trong truyền thống Á Đông, hiếu không chỉ là phụng dưỡng vật chất, mà còn là thấu hiểu và làm vơi bớt nỗi lo của đấng sinh thành. Mẹ không cần con phải thành danh hiển đạt để nở mày nở mặt với đời. Điều mẹ mong mỏi chỉ giản đơn: con sống tử tế, sống an lành, sống không hổ thẹn với lương tâm.

Thế nhưng, có mấy ai khi còn đủ đầy vòng tay mẹ mà nhận ra điều ấy?

Con thường nghĩ mẹ sẽ mãi ở đó – như mặt trời mỗi sáng lại lên, như dòng sông mỗi ngày vẫn chảy. Ta quên rằng ngay cả mặt trời cũng có lúc lặn, dòng sông cũng có ngày cạn nước. Vô thường không chừa một ai. Ngày mẹ già đi, bước chân chậm lại, ánh mắt mờ hơn – ấy là lời nhắc nhở dịu dàng của thời gian rằng ta hãy biết trân quý những phút giây còn có thể gọi tiếng “mẹ”.

Có những người khi hiểu được giá trị của hai chữ ấy thì mẹ đã không còn. Khi ấy, giữa dòng đời đông đúc, tiếng gọi nghẹn ngào cũng chỉ vang vọng vào hư không.

Bởi vậy, khi còn có thể, hãy sống sao cho lòng mẹ được nhẹ.

Hãy nói lời yêu thương khi chưa quá muộn.

Hãy ngồi bên mẹ thêm một chút, nghe lại những câu chuyện đã nghe trăm lần mà vẫn không thấy chán.

Hiếu không phải là điều gì lớn lao. Đôi khi chỉ là một ánh nhìn ân cần, một bữa cơm sum vầy, một câu hỏi han khi mẹ trái gió trở trời. Trong từng việc nhỏ ấy, tâm hiếu được nuôi lớn, và phước lành cũng theo đó mà sinh khởi.

Nếu quán chiếu sâu xa, ta sẽ thấy mẹ không chỉ là người sinh ra ta trong đời này. Theo nhân duyên nhiều đời nhiều kiếp, tất cả chúng sinh từng là mẹ của ta. Vì thế, khi biết tri ân mẹ hiện tiền, ta cũng đang học cách mở rộng lòng thương đến muôn loài.

Từ tình mẹ hữu hạn nơi một người, ta dần hiểu được tình thương vô hạn của chư Phật đối với tất cả chúng sinh.

Tình mẹ là cội nguồn của từ bi.

Tình mẹ là bóng mát giữa trưa hè nóng bức.

Tình mẹ là ngọn đèn lặng lẽ trong đêm tối.

Dẫu con có đi xa đến đâu, giữa bao nhiêu thành bại của đời người, xin hãy nhớ rằng có một trái tim vẫn âm thầm hướng về con, không đổi thay theo năm tháng. Dẫu gian lao mệt nhọc trăm bề, tình ấy vẫn nguyên vẹn như thuở đầu.

Và khi một ngày con đủ trưởng thành, đủ lắng sâu để nhìn lại, con sẽ hiểu: mẹ không chỉ cho con hình hài, mà còn cho con bài học về yêu thương, nhẫn nhịn và hy sinh. Chính từ nền tảng ấy, con có thể bước đi giữa đời mà không đánh mất mình.

Hãy sống sao để lòng mẹ tự hào – không phải tự hào vì con hơn người, mà vì con biết làm người.

Hãy sống sao để khi nhìn lại, con không ân hận vì đã vô tâm trong những tháng năm mẹ còn bên cạnh.

Giữa cõi tạm này, danh lợi như mây nổi, quyền thế như gió bay. Chỉ có tình thương chân thật mới còn lại trong ký ức và trong nghiệp lành ta mang theo. Và trong mọi tình thương của thế gian, tình mẹ là điều gần với chân tâm nhất.

Con thuyền rồi sẽ lớn, sẽ rời bến ra khơi.

Nhưng bến vẫn ở đó, lặng lẽ đợi chờ.

Tình mẹ vô bờ – không phải vì mẹ mạnh mẽ hơn sóng gió, mà vì trái tim mẹ rộng hơn cả đại dương.

Chỉ có mẹ thôi… trọn đời dành cho con.

TÌNH MẸ VÔ BỜ

Mẹ là bến đợi con thuyền nhỏ,

Giữa phong ba mưa gió cuộc đời.

Từng bước con đi, tay mẹ đỡ,

Mắt hiền dõi bóng chẳng rời.

Mẹ là trăng sáng soi đêm vắng,

Là dòng sông mát giữa trưa hè.

Dẫu đời con lắm điều cay đắng,

Mẹ vẫn âm thầm chở che.

Ôi tình mẹ… biển trời cao rộng,

Nặng hơn non… sâu thẳm đại dương.

Bao mồ hôi… rơi trong đêm lạnh,

Đổi lấy cho con… một đời bình thường.

Mẹ yêu con… chẳng hề toan tính,

Chẳng so đo… thiệt mất hơn thua.

Con đi suốt… trăm miền nhân thế,

Vẫn không ra… khỏi bóng mẹ xưa.

Khi con khóc giữa chiều mưa lạ,

Mẹ ôm con xoa dịu nỗi sầu.

Lời ru ấy thấm vào tim dạ,

Theo đời con đến bạc đầu.

Con lớn khôn giữa vòng danh lợi,

Mẹ lặng thầm tóc bạc theo năm.

Lưng mẹ còng vì bao gánh nặng,

Chỉ mong con được ấm êm.

Ôi tình mẹ… như mây hiền hậu,

Phủ đời con qua những đoạn trường.

Bao gian lao… mẹ mang hết cả,

Để phần con… chỉ nhận yêu thương.

Mẹ cho con… cả trời hy vọng,

Cả thanh xuân… lặng lẽ hao mòn.

Con đi mãi… muôn trùng vạn nẻo,

Vẫn quay về… nép bóng mẹ con.

Ngày con bước ra ngoài sóng gió,

Ngỡ đời mình vững chãi đôi vai.

Đến khi vấp giữa đường bão tố,

Mới hay còn mẹ kề bên.

Nếu mai lỡ một lần xa vắng,

Bến xưa kia biết tìm nơi nào?

Xin còn mẹ trong từng hơi thở,

Để đời con bớt nghẹn ngào.

Ôi tình mẹ… suối nguồn bất tận,

Chảy vào tim con suốt kiếp người.

Dẫu mai đây… thân này cát bụi,

Ơn mẹ hiền… vẫn sáng ngàn đời.

Con nguyện sống… sao cho xứng đáng,

Để mẹ vui… nở nụ môi cười.

Tình vô điều kiện trên dương thế,

Chỉ có mẹ thôi… suốt một đời.

Share:

Facebook
Twitter
Pinterest
LinkedIn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

On Key

Related Posts

ÁNH MẮT HIỀN

Thích Bảo Thành Trong cuộc đời, mỗi chúng ta đều có những người dẫn dắt, dạy bảo bằng tình thương vô hình, bằng ánh mắt

KHÔN LỎI VÀ TỬ TẾ

Thích Bảo Thành Giữa cõi nhân gian nhiều biến động, khi con người đi qua những tháng ngày mưu sinh tất bật, trong tâm thường

KHÚC CA DỊU DÀNG CỦA MẸ

Thích Bảo Thành Trong cõi nhân gian nhiều biến động, giữa dòng sinh tử luân hồi không dứt, có một âm thanh chưa từng đoạn

BẢY BÁU DẪN LỐI QUAY VỀ

Thích Bảo Thành Trong cõi nhơn gian nhiều bụi đỏ, chúng sanh từ thuở vô thủy đến nay vẫn miệt mài xuôi ngược giữa chợ