Search

Thích Bảo Thành

Ơn mẹ là biển cả mênh mông, rộng lớn vô cùng, nơi mà tất cả tình thương đều hội tụ mà không một lời than trách. Chín tháng mười ngày mang nặng nhọc sầu, mẹ chịu đựng từng cơn đau đớn để con ra đời, nhưng lòng mẹ vẫn chẳng hề kể. Mỗi nhịp thở, mỗi bước đi, mỗi giấc ngủ, đều dành trọn cho con, trong âm thầm và hi sinh không mong báo đáp.

Từ những ngày đầu đời, bú mớm từng ngày, thuốc thang chăm sóc, áo quần giặt hong, mẹ cam chịu khổ. Khi con còn nhỏ, mẹ thức đêm, lo từng cơn sốt, từng cơn đau, từng giấc mơ nhỏ. Khi con lớn lên, mẹ lo lắng từng bước đi xa, từng chuyến đường con đi, từng cơn mưa nắng đời. Lòng mẹ bao la, trọn đời thương con, như trời rộng biển sâu, luôn chở che cho con giữa bão giông cuộc đời.

Trong cuộc sống, mẹ nhường từng miếng ăn đắng cho con, nhường những giọt ngọt đầu tiên, nhường chỗ nằm ráo cho con khi đất ướt, nhường giấc ngủ bình yên cho con trong đêm đông. Từng hơi thở, từng bước đời mẹ, đều là một bài học về từ bi, về nhẫn nhịn, về yêu thương vô bờ. Nhìn mẹ, ta thấy tấm lòng bao dung của vũ trụ thu nhỏ trong thân mẫu, nơi mà yêu thương trở thành một phép mầu nhiệm không lời.

Học Phật tu tâm, con nhận ra rằng hiếu kính mẹ không chỉ là lời nói, mà là cả đời hành động. Con dâng hiếu cho mẹ bằng tâm từ bi, bằng lòng chân thành, bằng sự tinh tấn trên từng bước đường tu. Nhìn lại những tháng ngày mẹ nuôi nấng, ta thấy rõ nghiệp lực mà mẹ chịu, tất cả vì con, và mẹ vẫn một lòng thương. Con nguyện tinh tấn tu hành, học hạnh từ bi, học nhẫn nhịn và khoan dung, để đời đời báo ơn, giữ đạo hiếu trọn vẹn như lời Phật dạy.

Ơn mẹ cũng như trời cao, như đất rộng, khôn cùng vô hạn. Dẫu đời phong ba, bão giông, dẫu trần gian đầy thị phi, con vẫn luôn nhớ về mẹ với lòng biết ơn sâu sắc. Lòng hiếu trong tim như ngọn đèn soi sáng mọi bước đi, hướng dẫn con đi giữa vô thường, giữa bão tố đời, vẫn giữ vững tâm sáng và lòng từ bi. Mỗi lời kinh, mỗi bước tu, mỗi hành động đều là phương tiện dâng lên mẹ, như con sóng hòa vào biển, như ánh trăng chiếu sáng đêm khuya, tỏa ánh sáng của lòng hiếu thảo.

Trong từng nhịp thở, con nhận ra sự hiện hữu của mẹ vẫn đồng hành, không chỉ trong hình hài mà còn trong tâm thức, trong những giá trị mà mẹ gieo rắc: nhẫn nhịn, hy sinh, từ bi và yêu thương. Khi con gặp khổ đau, nhìn vào mẹ, lòng con bình an. Khi con gặp vui sướng, nghĩ đến mẹ, lòng con tràn đầy khiêm nhường. Mẹ dạy con rằng yêu thương không phải chiếm hữu, nhưng là trao đi và buông bỏ, và sống đời này với trái tim rộng mở.

Tu hành theo Phật pháp, con hiểu rằng ơn mẹ là ơn trời, là nền tảng của mọi hạnh phúc và mọi tri thức. Hiếu kính mẹ không chỉ là hành động đời thường mà còn là con đường giác ngộ. Mỗi bước đi chậm, mỗi niệm an lạc, mỗi hơi thở chánh niệm, đều là cách con báo ơn mẹ, dâng lên tình thương vô biên mà mẹ đã dành cho con. Từ những điều nhỏ nhất, từ hơi thở, từ ánh mắt, từ việc làm hằng ngày, con gieo hạt hiếu thảo, để từng ngày trôi qua là từng ngày tỏa sáng lòng biết ơn.

Mẹ là nguồn cảm hứng thiêng liêng, là tấm gương sáng mà Phật pháp soi rọi, để con nhận ra rằng mọi đau khổ, mọi vui sướng, đều có thể chuyển hóa bằng lòng từ bi và nhẫn nhịn. Nhìn mẹ, con thấy sự bao dung, nhẫn nhịn, và yêu thương vô hạn. Nhìn mẹ, con thấy sự hòa hợp của vũ trụ thu nhỏ, và nhận ra rằng báo ơn không phải là việc to tát, mà là sống trọn vẹn, sống chân thành, sống với tâm sáng và lòng từ bi.

Dẫu đời có phong ba, dẫu con đường tu hành nhiều chông gai, lòng hiếu thảo vẫn là ánh sáng dẫn lối. Con biết rằng, báo ơn mẹ là dâng hiến từng khoảnh khắc đời mình, là sống với từ bi, là lan tỏa tình thương đến mọi loài. Mỗi hành động nhỏ, mỗi lời nói tử tế, mỗi bước đi chậm, đều là sự hòa hợp với lời dạy của mẹ và lời Phật dạy.

Ơn mẹ là vô tận, như trời cao đất rộng, như biển cả mênh mông, như ánh sáng chiếu xuyên qua bóng tối. Con nguyện giữ đạo hiếu trong tim, tinh tấn tu hành, dâng hiến cả đời mình để hiếu kính mẹ, học Phật, và sống trong từ bi. Giữa cuộc đời, giữa vô thường, giữa nắng mưa bão giông, tâm hiếu thảo vẫn là nơi dẫn lối bình yên, sáng soi mọi bước đi, và làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa và thanh tịnh.

“ƠN MẪU”

Ơn mẹ như biển rộng, mênh mông khôn cùng,

Chín tháng mười ngày mang nặng nhọc sầu.

Sinh con đau đớn, nhưng lòng chẳng kể,

Từng miếng ăn, giấc ngủ, mẹ dành trọn cho con.

Bú mớm từng ngày, thuốc thang chăm sóc,

Áo quần giặt hong, mẹ cam chịu khổ.

Đi xa mẹ lo, nhớ thương không ngơi,

Lòng mẹ bao la… trọn đời thương con.

Ăn miếng đắng nhường con, miếng ngọt dành con,

Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo cho con.

Nhớ mẹ từng hơi thở, từng bước đời,

Con nguyện dâng hiếu… trọn đời báo ơn.

Vì sinh nuôi con, mẹ cam chịu mọi nghiệp,

Vẫn một lòng thương… con nguyện tinh tấn tu hành.

Học hạnh từ bi, giữ đạo hiếu trọn đời,

Ơn mẹ như trời cao… rộng lớn khôn cùng.

Dẫu đời phong ba, con vẫn luôn nhớ,

Lòng hiếu trong tim… soi sáng mọi bước.

Hướng về mẹ yêu, Phật pháp đồng tu,

Tình thương lan khắp… muôn phương trời.

Từng miếng ăn, từng giấc ngủ mẹ dành,

Từng bước đi, từng hơi thở đồng hành.

Con lớn lên, mẹ vẫn lặng thầm thương,

Như biển cả, như trời cao… tình thương vô bờ.

Con nguyện tinh tấn, giữ tâm hiếu thảo,

Học Phật tu tâm, dâng mẹ tình từ bi.

Mỗi bước đi chậm, mỗi nhịp thở nhẹ,

Đều là cầu nối… giữa con và mẹ yêu.

Một lần lắng nghe mẹ,

Để tình thương… dẫn lối qua đời.

Ơn mẹ vô tận… như mây trôi trời cao,

Con dâng hiếu trọn đời… trong từng hơi thở.

Ăn miếng đắng nhường con, miếng ngọt dành con,

Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo cho con.

Nhớ mẹ từng hơi thở, từng bước đời,

Con nguyện dâng hiếu… trọn đời báo ơn.

Share:

Facebook
Twitter
Pinterest
LinkedIn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

On Key

Related Posts

HIẾU VÀ TỪ BI

Thích Bảo Thành Cha mẹ đời này, đời trước, đời sau, là nguồn thương sâu thẳm mà chúng ta được sinh ra. Mỗi sinh mệnh

HƠI THỞ CỦA ĐỜI

Thích Bảo Thành Ánh nắng ban mai rọi qua tán lá, chiếu nhẹ nhàng khắp giảng đường cổ xưa, nơi mà mỗi bước chân như

HIẾU ĐẠO

Thích Bảo Thành Nhìn cách con hiếu, phúc đức muôn đời, lòng con sáng soi, cha mẹ bình yên. Hiếu đạo không chỉ là bổn

ƠN MẪU

Thích Bảo Thành Ơn mẹ là biển cả mênh mông, rộng lớn vô cùng, nơi mà tất cả tình thương đều hội tụ mà không