Thích Bảo Thành
Tình cảm gia đình là thứ tình cảm thiêng liêng nhất, cao hơn mọi danh lợi, cao hơn cả những giấc mơ xa xôi mà con người thường theo đuổi. Dù bước chân con có phiêu dạt muôn phương, trong tim con vẫn luôn nhớ về mái nhà thân thương. Cha mẹ hiện diện như những ngọn núi sừng sững, vững chãi, che chở và soi sáng con trong mọi bước đi. Mẹ cha là bến bờ bình yên, là ánh sáng dìu dắt, nơi con dừng lại mỗi khi mệt nhoài và nơi con tìm thấy sự an nhiên.
Những tiếng cười, những lời dạy dỗ, từng hơi ấm chan chứa yêu thương, từng nâng bước con đi qua những khó khăn của cuộc đời. Anh chị em bên cạnh sẻ chia những niềm vui, nỗi buồn, cùng nhau trải qua những phút giây bình dị. Gia đình chính là nơi để quay về, nơi mà trái tim có thể yên bình, nơi mà con người tìm thấy sự thanh thản giữa dòng đời đầy biến động.
Dẫu cuộc đời có bao bão giông, trong lòng con vẫn luôn tồn tại một bến bờ không đổi. Nơi ấy không chỉ là bức tường hay mái nhà, mà còn là hơi ấm và tình thương vô biên. Một bàn tay cha nâng con qua những chông gai, một nụ cười mẹ xoa dịu những nỗi đau, tất cả đều là ánh sáng dẫn lối cho con trong cuộc sống.
Mỗi khoảnh khắc bên gia đình đều đáng quý. Mỗi lời yêu chưa nói, mỗi nụ cười chưa trao, đều là món quà vô giá mà cuộc đời ban tặng. Con học được rằng không cần những thứ hào nhoáng, không cần những danh lợi phù phiếm, mà chính tình thương trong gia đình là nơi con học cách sống, học cách yêu, học cách buông và học cách bình an.
Trong những phút yên lặng, con nhận ra rằng thiền không phải điều gì cao xa. Thiền nằm trong nụ cười mẹ, ánh mắt cha, trong bàn tay anh chị đỡ nâng nhau. Thiền nằm trong sự bình thản của trái tim, trong những phút giây giản đơn nhưng chan chứa yêu thương. Gia đình là pháp môn đầu tiên con học, dạy con biết yêu thương mà không vướng bận, dạy con buông bỏ mà không oán trách, dạy con trân trọng từng giây phút bình yên.
Dù con có phiêu dạt khắp muôn phương, dù giông bão có xô nghiêng mọi thứ, trong lòng con vẫn giữ bến bờ thân thương. Gia đình không cần nơi rộng lớn, sang trọng hay đồ sộ, mà chỉ cần hơi ấm, tình thương và sự hiện diện thật lòng. Những nụ cười, những giọt mồ hôi, những lời dạy dỗ đều là ánh sáng dẫn lối cho con trong đời.
Con học cách yêu mà không ràng buộc, học cách tha thứ mà không hờn giận, học cách buông mà lòng vẫn trọn vẹn, học cách quay về nơi bình an của mình. Gia đình chính là nơi trở về, nơi tâm hồn tìm thấy sự yên tĩnh, là nơi con được sống trọn vẹn và học cách sống hiền hòa giữa đời.
Hãy trân trọng từng phút giây bên gia đình, giữ gìn ánh mắt, nụ cười và lời nói. Khi biết quay về, con sẽ thấy bình yên; và khi bình yên xuất hiện, con sẽ hiểu rằng đời sống trở nên đáng giá biết bao. Gia đình chính là nơi để trở về, là bến bờ để con nương náu giữa những thử thách của đời, là nơi cho con học cách sống trọn vẹn và cảm nhận hạnh phúc một cách sâu lắng.
NƠI ĐỂ TRỞ VỀ
Em biết tình gia đình thiêng liêng biết bao
Cao hơn hết mọi danh lợi, mọi giấc mơ xa xôi
Dẫu con bước chân phiêu dạt muôn phương
Trong lòng vẫn nhớ về mái nhà thân thương
Cha mẹ hiện như núi sừng sững hiên ngang
Mẹ cha là bến bờ, ánh sáng dìu con đi
Tiếng cười, lời dạy… từng hơi ấm chan chứa
Nâng bước con đi qua những ngày dông bão đời
Anh em bên cạnh sẻ chia ngọt bùi,
Những buồn vui phút giây bình dị
Gia đình là nơi quay về yên ổn
Nơi trái tim tìm thấy bình an trọn vẹn
Nơi để trở về… nơi tình thương không đổi
Nơi hơi ấm còn lại sau bão giông
Hãy trân trọng từng phút giây bên nhau
Giữ lời yêu chưa nói, giữ những ngày êm
Dẫu đời bão giông, lòng con vẫn vững
Nơi ấy đâu chỉ là tường, là mái
Mà là hơi ấm, là tình thương vô biên
Là ánh sáng dẫn con qua những đêm dài
Ngồi bên hiên, em nghe gió thoảng
Nghe lòng bình yên trong những ngày dài
Thiền trong nụ cười mẹ, ánh mắt cha
Thiền trong bàn tay anh em nâng bước con đi
Gia đình là pháp môn đời thường
Dạy con biết yêu thương mà không vướng bận
Dạy con biết buông mà không hờn giận
Dạy con biết trân trọng từng khoảnh khắc bình yên
Nơi để trở về… nơi trái tim yên tĩnh
Nơi em học cách sống, học cách yêu
Học cách buông mà lòng vẫn trọn vẹn
Học cách quay về… nơi bình an trong tim
Dẫu con phiêu dạt khắp muôn phương
Dẫu bão giông có xô nghiêng mọi thứ
Trong tim con vẫn giữ bến bờ thân thương
Vẫn có cha mẹ, anh em, tình thương trọn vẹn
Hãy trân trọng từng phút giây bên nhau
Giữ gìn ánh mắt, nụ cười, lời nói
Khi biết quay về, con sẽ thấy bình yên
Và khi bình yên xuất hiện, đời trở nên đáng sống
Nơi trở về… không cần xa hoa, rực rỡ
Chỉ cần hơi ấm và tình thương chan chứa
Gia đình là bến bờ để con nương náu
Là nơi dạy con sống hiền hòa… trọn vẹn