Search

NHÀ LÀ NƠI ĐỂ VỀ

Thích Bảo Thành

Nhà là nơi… để con trở về. Không phải chỉ là những bức tường, mái ngói hay ánh đèn vàng nhẹ, mà là nơi bình yên trú ngụ giữa đời xôn xao, nơi những lo toan và phiền muộn ngoài kia dần tan biến theo tiếng cười của người thân. Mẹ, với lời nghiêm khắc nhưng chan chứa thương yêu, dạy con từng bước đi trong đời. Tiếng nghiêm của cha, tưởng khắt khe mà thật ra là gió xuân thổi ấm giữa trời đông, giúp con đứng vững trước bao phong ba, bão táp.

Từng lời cằn nhằn, từng ánh mắt nghiêm khắc của cha mẹ, thoạt nhìn có thể khiến con bối rối, nhưng ẩn chứa trong đó là niềm vui dạy con trưởng thành, là sự quan tâm âm thầm mà sâu sắc. Trong mỗi bữa cơm chiều, ánh đèn vàng hắt qua bàn ghế, những tiếng cười vang lên kể chuyện đời thường, con nhận ra rằng hạnh phúc thật ra rất giản dị, rất gần gũi, và không cần tìm đâu xa. Ngôi nhà không chỉ là vật chất, mà là hơi ấm, là duyên lành, là tình thương vô hình mà con cảm nhận bằng trái tim, bằng từng nhịp tim đang học cách thở trong an nhiên.

Cha mẹ là bến bờ để con tựa, là chốn quay về cho lòng an tịnh giữa giông tố đời. Mỗi lời dạy, mỗi ánh mắt nhìn nghiêm hay cử chỉ lo lắng, đều là phép thiền vô ngôn, dạy con cách quan sát đời mà không bám níu, cách cảm nhận mà không dấy lên sân hận. Khi con rời khỏi nhà, bước chân phiêu dạt trên đường đời, trong lòng vẫn mang theo những bài học ấy như một ngọn đèn nhỏ soi sáng những lúc tối tăm, như một nụ cười nhẹ nhàng giữa dòng đời bão táp.

Người Phật dạy, “nhà” không chỉ là nơi trú ngụ của thân xác, mà còn là nơi trú ngụ của tâm hồn. Trong từng câu nói, từng cử chỉ bình dị của cha mẹ, con học cách giữ tâm thanh tịnh, học cách buông bỏ những sân hận, lo toan và ích kỷ. Mẹ cha là chiếc thuyền đưa con qua những cơn sóng dữ của tâm, để con biết rằng bình an luôn hiện hữu trong lòng, nếu con học cách lắng nghe và chấp nhận.
Thiền không ở đâu xa xôi; nó nằm ngay trong những hành động đời thường: trong bữa cơm chiều, trong ánh đèn vàng hắt qua mái ngói, trong tiếng cười rổn rảng hay trong những lời dạy nghiêm khắc mà yêu thương. Con ngồi trong nhà, thở chậm, lắng nghe nhịp tim mình, nhận ra sự sống đang diễn ra trong từng hơi thở, trong từng bước chân của cha mẹ. Từ đó, con học được rằng bình yên không đến từ sự vật ngoài kia, mà từ cách con tiếp nhận và yêu thương chính cuộc sống này.

Mỗi khi nhìn cha mẹ, con biết trong tim mình có một kho báu vô giá: tình yêu hiện hữu trong từng nhịp tim, trong từng hành động dù nhỏ bé. Ngôi nhà trở thành chốn thiêng liêng, nơi con học cách trưởng thành, học cách sống chậm lại, học cách biết ơn và buông bỏ. Trong ngôi nhà ấy, những cơn giận hờn, những nỗi lo xa, những tham vọng thường nhật, đều được hòa lắng vào không gian yên ả, để trái tim con trở nên nhẹ nhàng, thanh thản.

Khi con đi xa, lời dạy của cha mẹ vẫn vang trong tâm thức, nhắc nhở con về giá trị của sự kiên nhẫn, lòng bao dung và sự an nhiên. Hạnh phúc giản đơn là nhận ra rằng mỗi ngày sống, mỗi hơi thở, mỗi cử chỉ yêu thương, đều là thiền, đều là pháp, đều là cách để sống trọn vẹn một kiếp người. Con hiểu rằng trở về nhà, không chỉ là trở về với cha mẹ, mà còn là trở về với chính bản thân, với tâm mình, với bản thể vốn tĩnh lặng mà luôn hiện hữu trong từng khoảnh khắc.

Trong ánh sáng dịu dàng của buổi chiều, con ngồi bên cha mẹ, nghe tiếng gió khẽ, nghe nhịp tim của họ hòa cùng nhịp tim mình, nhận ra rằng mọi sự dạy bảo, mọi lời nghiêm khắc, mọi ánh mắt quan tâm, đều là những bài thiền cao siêu, là những pháp ẩn sâu trong đời thường. Chỉ cần lắng nghe, chỉ cần yêu thương, chỉ cần nhận ra và trân trọng, tâm con sẽ yên, lòng con sẽ nhẹ, hạnh phúc sẽ nở như hoa sen giữa bùn nhơ.

Nhà là nơi để trở về, nơi chở che cho thân và tâm. Nhà không chỉ là tường, là mái, mà là hơi ấm, là tình thương, là duyên lành. Cha mẹ là bến bờ, là thuyền đưa con qua dòng đời chập chùng. Từng bữa cơm, từng ánh đèn, từng nụ cười, từng lời dạy, đều là pháp thiền, là giáo lý âm thầm dạy con biết sống, biết thương, biết buông bỏ. Khi con trưởng thành, bước ra đời, mang theo những gì học được, lòng vẫn giữ một chỗ bình an để trở về.
Nhà là nơi con học yêu thương, học an nhiên, học buông bỏ và học sống trọn vẹn. Mỗi bước chân phiêu dạt, mỗi cơn sóng đời, mỗi cơn mưa giông bão, đều không thể làm con lạc lối, vì trong tim con đã có nhà, đã có cha mẹ, đã có tình thương và hạnh phúc giản đơn nhưng diệu nhiệm. Nhà, cha mẹ và yêu thương… chính là thiền, là pháp, là ánh sáng dẫn con đi suốt đời.

“CHUYỆN NGÀY XƯA”

Chiều xuống vàng trên mái hiên cũ
Gió nhè nhẹ đưa mùi hương hoa sữa
Người đi qua, bóng lặng trên con đường nhỏ
Ta dừng bước, nghe tim bồi hồi bâng khuâng.
Ánh mắt xưa thoáng qua hồn phố cũ
Tiếng cười vang như nhịp thở của trời
Mọi điều qua, chỉ còn lại thương nhớ
Như làn mưa bay nhẹ qua mái ngói.

Có những ngày lòng mênh mông như biển
Nhìn trời cao mà thấy đời dài quá
Một bàn tay chưa kịp nắm đã buông
Một câu nói chưa kịp nghe đã tan.
Dẫu biết rằng thời gian trôi vô định
Nhưng lòng ta vẫn mong chờ một điều
Một chút bình yên trong vòng tay ai
Một nụ cười ấm giữa đời xôn xao.

Ngày xưa đó còn đâu, nhưng vẫn nhớ
Những con phố dài, những nụ cười hiền
Một bát cơm chiều, ánh đèn vàng hiền
Người bên ta… dẫu xa rồi cũng êm.
Ngày xưa đó còn đâu, nhưng còn thấy
Trong từng hơi thở, trong từng nhịp tim
Một điều giản đơn mà lòng mãi ấp ủ
Là thương nhau… giữa đời lặng thầm.

Mưa bay qua, làm ướt mái tóc nhỏ
Ngồi bên hiên, nghe tiếng gió kể chuyện
Những ngày vui qua nhanh như mây trắng
Những nỗi buồn cũng theo lá vàng rơi.
Chỉ cần một bến đợi, một nụ cười
Đủ để lòng ta thôi chênh vênh trống trải
Dẫu đời còn nhiều lần sóng gió nổi
Nhưng trong tim vẫn còn ánh sáng hiền.

Ngôi nhà xưa, nơi cha mẹ dạy dỗ
Tiếng nghiêm khắc, mà lòng đầy ấm áp
Bữa cơm chiều, ánh đèn vàng dịu nhẹ
Tiếng cười vang… như ru ta vào giấc ngủ.
Đi đâu cũng nhớ về bóng dáng cũ
Nhớ lời dạy và ánh mắt quan tâm
Chỉ cần vậy, lòng này thôi xao động
Như nhịp tim vừa nghe được yêu thương.

Ngày xưa đó còn đâu, nhưng vẫn nhớ
Những con phố dài, những nụ cười hiền
Một bát cơm chiều, ánh đèn vàng hiền
Người bên ta… dẫu xa rồi cũng êm.
Ngày xưa đó còn đâu, nhưng còn thấy
Trong từng hơi thở, trong từng nhịp tim
Một điều giản đơn mà lòng mãi ấp ủ
Là thương nhau… giữa đời lặng thầm.

Có những chiều, gió lại lao xao
Ta lặng nhìn những bước chân trôi
Dẫu biết rằng mai đời còn đổi thay
Nhưng ký ức vẫn còn yên trong tim.
Một lời chưa nói, một lần chưa kịp
Cũng đủ làm lòng này thao thức suốt đêm
Nhưng đời còn dài, còn những ngọn nắng
Cho ta đi… và để thương còn đây.

Người đi xa, phố xưa còn hiu hắt
Ta một mình mà lòng vẫn ngân vang
Tiếng cười xưa, hương thơm xưa vẫn vậy
Như lời ru dịu êm của ngày tháng cũ.
Chỉ cần lòng còn giữ một chút nắng
Một bến đợi, một nụ cười nhỏ thôi
Đủ để ta bước qua bao tháng năm
Với trái tim chưa một lần tắt lửa.

Ngày xưa đó còn đâu, nhưng vẫn nhớ
Những con phố dài, những nụ cười hiền
Một bát cơm chiều, ánh đèn vàng hiền
Người bên ta… dẫu xa rồi cũng êm.
Ngày xưa đó còn đâu, nhưng còn thấy
Trong từng hơi thở, trong từng nhịp tim
Một điều giản đơn mà lòng mãi ấp ủ
Là thương nhau… giữa đời lặng thầm.

Chiều xuống vàng, con phố nhỏ còn đó
Ta ngồi lại, nghe tim mình bồi hồi
Một nụ cười, một ánh mắt xa xưa
Đủ làm lòng này… bình yên một đời.

Share:

Facebook
Twitter
Pinterest
LinkedIn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

On Key

Related Posts

VÔ THƯỜNG KHỔ BỆNH

Thích Bảo Thành Có những buổi sớm, khi ánh bình minh vừa hé qua khung cửa, lòng người chợt lặng lại trước một cảm giác

KHÚC TỈNH GIỮA VÔ THƯỜNG

Thích Bảo Thành Con thân mến, Nghe những lời con bạch, Thầy không thấy nơi con sự yếu đuối, mà thấy một tâm đang tỉnh