Thích Bảo Thành
Trong cuộc đời, mỗi chúng ta đều có những người dẫn dắt, dạy bảo bằng tình thương vô hình, bằng ánh mắt hiền dịu và lời nhắc nhở nhẹ nhàng. Cha mẹ là những bậc thầy đầu tiên, nhưng hơn thế, họ chính là hình ảnh hiện thân của từ bi, của trí tuệ, soi rọi bước chân con giữa trần thế đầy bão tố. Ánh mắt hiền không nỡ trách mắng, nhưng trong sự im lặng ấy, gửi trao bao yêu thương thầm lặng, nhắc nhở con biết sống làm người phải giữ tấm lòng thanh tịnh, biết nhẫn nhịn và khiêm cung.
Ngày tháng trôi qua như dòng nước lặng lẽ, từng bước chân con đi qua bao nhiêu thử thách, vấp ngã giữa đời, nhưng ánh mắt hiền vẫn soi rọi như ngọn đèn nhỏ dẫn đường. Nó không chỉ là lời dạy, mà là ánh sáng của chánh niệm, nhắc nhở con: dù gian nan, dù phong ba, vẫn hãy đi cho vững vàng, giữ gìn tâm trong sáng. Trong mỗi ánh mắt, ẩn chứa niềm hy vọng, sự tha thứ, và lòng từ bi vô hạn, là bài học đầu tiên về việc biết buông bỏ những sân hận, những so đo thiệt hơn, để lòng thanh thản giữa cõi đời vô thường.
Cha nói: “Con à, đời người dài lắm, đừng vội vàng, đừng để lòng u sầu. Hãy sống trọn vẹn từng phút giây.” Những lời ấy, nghe như gió thu thoảng qua, nhẹ nhàng mà sâu sắc, nhắc nhở rằng hạnh phúc không nằm ở danh lợi hay tiền tài, mà là nhận ra hiện tại, trân trọng từng hơi thở, từng khoảnh khắc. Ánh mắt hiền ấy là hồn cây dịu mát giữa trời nắng, che chở bước con đi qua mọi giông tố của đời người. Bao giọt mồ hôi, bao tình thương nhỏ bé trong cuộc sống, đều là bài học giúp con học cách điềm tĩnh, biết buông bỏ, biết thương và biết hiểu.
Con lớn lên giữa cõi nhân gian vô thường, gặp bao cám dỗ, bao phù phiếm làm lòng dao động, nhưng lời cha như ngọn gió thu nhè nhẹ, nhắc con giữ vững bước chân hiền. Ai cũng sẽ gặp những phen giông tố, những lúc lạc lõng giữa phù sinh, nhưng khi biết nhìn sâu vào bản chất vô thường của mọi sự vật, con sẽ thấy ánh mắt hiền như trăng rằm sáng soi đường. Nó không chỉ dẫn lối, mà còn nhắc nhở về chân lý nhân quả: gieo điều lành sẽ nhận phúc lành, gieo điều dữ sẽ thấy quả báo.
Sống làm người, con cần học cách giữ trọn tấm lòng, nhưng cũng cần biết buông bỏ. Khi buông bỏ những sân hận, ghen tỵ, hay tham lam, lòng con nhẹ nhõm như lá thu rơi trên mặt hồ lặng lẽ. Học cách nhìn đời bằng từ bi, học cách hiểu lòng người, học cách đồng cảm và tha thứ, chính là học thiền trong từng hơi thở, từng bước đi. Ánh mắt hiền không chỉ là hình ảnh của cha, mà là hình ảnh của chánh niệm, của trí tuệ, của tâm bồ đề trong con người.
Một mai, khi tóc con cũng điểm sương, khi nhìn lại những năm tháng đã qua, con sẽ nhận ra rằng tất cả yêu thương ấy không cần lời nói, vẫn theo con suốt cuộc đời. Những bài học của cha – nhẹ nhàng, thầm lặng, đầy từ bi – sẽ trở thành kim chỉ nam cho mỗi bước đi giữa đời. Dẫu trần gian còn lắm nỗi phong ba, dẫu bão tố còn bủa vây, con vẫn bước đi với lòng thanh thản, không còn vướng bận sân hận hay tham vọng phù du.
Ánh mắt hiền dạy con rằng sống làm người phải cố, không phải để chiếm đoạt hay so đo, mà là để gieo nhân lành, để hiểu được bản chất vô thường, và để tâm luôn bình yên giữa dòng đời. Từng lời nhắc, từng cử chỉ nhẹ nhàng, đều là pháp bảo, soi sáng tâm con như trăng thu thanh thản giữa đêm tối. Con học cách mỉm cười, học cách tha thứ, học cách trân trọng hiện tại và biết buông bỏ những gì không còn thuộc về mình.
Cuối cùng, đời người là một hành trình tỉnh thức. Ánh mắt hiền, tình thương cha mẹ, và sự nhận biết vô thường, chính là những bài học thiền cao siêu. Khi con hiểu được điều này, tâm con sẽ an nhiên, bước chân sẽ vững vàng, và con sẽ thấy đời thật đẹp dù bão tố có dâng trào. Nhìn vạn vật biến đổi, nhìn chính bản thân thay đổi, con sẽ thấy rằng hạnh phúc không ở bên ngoài, mà hiện hữu ngay nơi tâm mình.
Vậy nên, sống làm người là học cách giữ trọn tấm lòng, là biết buông bỏ những sân hận, là nhận ra vô thường để biết trân quý hiện tại, là học cách điềm tĩnh trước mọi đổi thay. Ánh mắt hiền ấy sẽ theo con suốt đời, nhắc con nhớ rằng, yêu thương không cần lời nói, tha thứ không cần lý do, và bình an sẽ đến khi tâm con thanh thản giữa cuộc đời vô thường này.
ÁNH MẮT HIỀN
Ánh mắt hiền không nỡ trách mắng con,
Bao yêu thương thầm lặng của cha trao.
Người nhẹ nhàng nhắc con giữa trần thế,
Sống làm người phải cố giữ tấm lòng.
Ngày tháng trôi theo những bước chân lặng,
Bao lần con vấp ngã giữa cuộc đời.
Nhưng ánh mắt ấy như ngọn đèn nhỏ,
Soi con đi qua bão tố phong trần.
Cha nói: con à… đời người dài lắm,
Đừng vội vàng, đừng để lòng u sầu.
Hãy sống cho trọn vẹn từng phút giây,
Dẫu gian nan vẫn giữ mãi tấm đầu.
Ánh mắt hiền là hồn cây dịu mát,
Che nắng mưa cho bước con qua đời.
Bao giọt mồ hôi, bao tình thương nhỏ,
Đều dạy con bài học sống trọn đời.
Con lớn lên giữa đời vô thường này,
Bao cám dỗ khiến lòng thêm chao nghiêng.
Nhưng lời cha như gió thu nhẹ thoảng,
Nhắc con biết giữ vững bước chân hiền.
Ai cũng sẽ gặp bao phen giông tố,
Sẽ có lúc lạc lõng giữa phù sinh.
Nhưng ánh mắt cha như trăng rằm sáng,
Soi con đi qua đêm tối cô liêu.
Cha nói: con à… đời người dài lắm,
Đừng vội vàng, đừng để lòng u sầu.
Hãy sống cho trọn vẹn từng phút giây,
Dẫu gian nan vẫn giữ mãi tấm đầu.
Ánh mắt hiền là hồn cây dịu mát,
Che nắng mưa cho bước con qua đời.
Bao giọt mồ hôi, bao tình thương nhỏ,
Đều dạy con bài học sống trọn đời.
Một mai khi tóc con cũng điểm sương,
Con sẽ nhớ ánh mắt ấy bình yên.
Biết rằng yêu thương chẳng cần lời nói,
Mà vẫn theo con suốt cả nhân gian.
Cha nhẹ nhàng… sống làm người phải cố,
Dẫu trần gian còn lắm nỗi phong ba.
Con nguyện lòng giữ mãi bài học ấy,
Để bước đi giữa đời vẫn thanh thản.
Ánh mắt hiền không nỡ trách mắng con,
Nhưng tình thương đã dạy con bao điều.
Sống làm người phải cố mà giữ trọn,
Cho đời này ngập tràn yêu thương nhiều.