Search

HÀNH TRÌNH CỦA TẤM GƯƠNG SỐNG

Thích Bảo Thành

Con vừa trở về sau một ngày làm việc dài, cơ thể mỏi nhừ và tâm trí còn rối bời. Ngoài cửa, màn đêm đã phủ xuống, từng con gió đêm lùa qua khe cửa như nhắc nhở về sự tĩnh lặng của đất trời. Đồng hồ điểm 11 giờ rưỡi, nhưng trong lòng con, hình ảnh Sư Phụ trên đất Mỹ vẫn cháy sáng rực rỡ. Những ngày qua, khi cơ thể con rã rời vì công việc bán hàng, lòng con vẫn không ngừng nghĩ về hành trình phi thường của Thầy, và chính hình ảnh ấy đã tiếp thêm sức mạnh, như một ánh sáng dẫn lối giữa màn đêm đời thường.

Thầy, giữa đất khách quê người, chẳng hề nề hà bất cứ nghề nào. Thầy làm đủ mọi việc, từng công việc nhỏ, từng đồng mồ hôi rơi, đều hướng đến một lý tưởng cao đẹp: trả tiền mảnh đất để xây dựng Chùa, để gieo mầm Pháp, để nuôi dưỡng tình thương đến mọi người. Con đứng trước gương, nhìn vào chính mình, nhận ra rằng đôi khi những mệt nhọc nhỏ bé của con còn chẳng thấm vào đâu so với nghị lực phi thường của Thầy. Thầy đã làm sáng tỏ rằng ý chí và lòng quả cảm không chỉ là sức mạnh để tồn tại, mà còn là ánh sáng dẫn dắt con người vượt qua mọi gian nan thử thách.

Có những đêm, con tự nhủ lòng mình sao còn yếu đuối, sao còn chùn bước trước những thử thách nhỏ bé. Nhưng rồi, khi nhớ lại Thầy, nhớ lại mùa đông giá lạnh bên Mỹ, khi mà mọi thứ đều mới mẻ, khó khăn, Thầy vẫn kiên định, vẫn bước đi, lòng luôn cháy rực niềm khao khát vươn lên. Con nhận ra rằng, sức mạnh thực sự không nằm ở việc tránh né gian khổ, mà nằm ở khả năng kiên nhẫn, bền bỉ, và giữ vững lý tưởng ngay cả khi mọi thứ xung quanh trở nên khắc nghiệt.

Con học được rằng lòng quả cảm không phải là những hành động oai hùng hay lời nói vang dội. Quả cảm là sự bền bỉ trong từng bước đi, trong từng quyết định nhỏ, trong từng giọt mồ hôi lặng lẽ rơi trên đôi bàn tay. Con nhận ra rằng khi con biết đứng lên sau vấp ngã, khi con kiên nhẫn hoàn thành từng công việc dù nhỏ, và khi con giữ vững lý tưởng trong lòng, con cũng đang sống như Thầy đã sống – bằng nghị lực và dũng lực phi thường.

Những ngày mệt nhọc trở về nhà, con chạm tay vào chiếc áo khoác dày để giữ ấm, nhấp một ngụm nước nóng, con lại nhớ Thầy giữa mùa đông giá buốt, nhớ Thầy bước đi trên đất Mỹ xa xôi, nhớ Thầy chưa từng nản chí trước khó khăn. Sự quả cảm ấy không chỉ là đối diện với giá rét, với sự xa lạ, mà còn là đối diện với chính bản thân, với sự cô đơn, với những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua. Ý chí ấy làm con tự hỏi: nếu Thầy có thể, tại sao con không thể?

Con hiểu rằng ý chí không phải là sức mạnh vật lý hay thời gian, mà là khả năng làm chủ chính bản thân, khả năng tiếp tục bước đi khi mệt mỏi, khi trái tim chùng xuống, để hoàn thành lý tưởng cao cả. Mỗi bước chân Thầy đi qua, mỗi công việc Thầy làm, là bài pháp sống động dạy con về sự kiên nhẫn, lòng nhẫn nại, và tinh thần không bao giờ bỏ cuộc.

Ý chí và lòng quả cảm còn là khả năng giữ tâm bình yên giữa thử thách, giữ trái tim sáng trong những ngày chông chênh. Con nhận ra rằng không phải lúc nào thuận lợi cũng giúp con trưởng thành, mà chính những gian nan, thử thách mới hun đúc nên sức mạnh nội tại. Con thấy rằng mỗi ngày sống, mỗi việc làm dù nhỏ, nếu kiên trì và tận tâm, cũng là một viên gạch xây dựng nên con người đầy ý chí và quả cảm.

Ngồi viết những dòng này, con cảm thấy lòng mình dâng lên niềm biết ơn sâu sắc. Con cảm tạ Thầy đã đến bên đời con, đã sống một cuộc đời phi thường, và đã để lại tấm gương sống về ý chí, lòng quả cảm và lý tưởng cao đẹp. Nhờ Thầy, con học được rằng dù đường đời có khó khăn, dù cơ thể có mệt mỏi, dù tâm hồn có chùn bước, con vẫn có thể đứng vững, vẫn có thể vượt qua thử thách, và vẫn có thể giữ trọn niềm tin vào lý tưởng.

Con biết rằng, mỗi người đều phải tự mình đối diện với gian nan, tự mình rèn luyện và hun đúc ý chí. Nhưng nhờ những tấm gương sống như Thầy, con thấy được ánh sáng dẫn đường, thấy được sức mạnh bên trong bản thân, và thấy được rằng lòng quả cảm không phải thứ sinh ra đã có, mà là thứ được tôi luyện qua từng thử thách, từng bước đi, từng giọt mồ hôi.

Con xin hứa sẽ ghi nhớ những bài học ấy, sẽ vun đắp ý chí và lòng quả cảm trong chính cuộc đời mình, để mỗi bước đi đều mang theo sự kiên nhẫn, lòng nhẫn nại, và lý tưởng cao đẹp. Con sẽ giữ vững nhiệt huyết, sẽ tiếp tục bước đi giữa mùa đông giá rét của đời sống thường nhật, và sẽ dùng trái tim ấm áp để gieo niềm tin, tình thương và hạnh phúc đến mọi người xung quanh.

Cúi đầu cảm tạ Thầy, con thấy rằng tình thương, sự hy sinh và nghị lực phi thường của Thầy đã soi sáng tâm hồn con, làm cho những bước đi dù mệt mỏi cũng trở nên nhẹ nhàng, làm cho con nhận ra ý nghĩa thực sự của lòng quả cảm và ý chí kiên cường. Con nguyện sẽ học theo gương sống của Thầy, để một ngày, khi nhìn lại hành trình đời mình, con có thể mỉm cười, biết rằng đã sống trọn vẹn, đã bước đi bằng cả tâm huyết và lòng quả cảm, như Thầy đã dạy.

Share:

Facebook
Twitter
Pinterest
LinkedIn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

On Key

Related Posts

VÔ THƯỜNG KHỔ BỆNH

Thích Bảo Thành Có những buổi sớm, khi ánh bình minh vừa hé qua khung cửa, lòng người chợt lặng lại trước một cảm giác

KHÚC TỈNH GIỮA VÔ THƯỜNG

Thích Bảo Thành Con thân mến, Nghe những lời con bạch, Thầy không thấy nơi con sự yếu đuối, mà thấy một tâm đang tỉnh