Search

BIỂN LỚN CHA MẸ

Thích Bảo Thành

Trong giáo pháp của Đức Phật, lòng hiếu thảo được xem là một trong những nền tảng đạo đức sâu dày nhất của đời sống con người. Ngài dạy rằng, dù có cõng cha mẹ trên hai vai đi suốt trăm năm, chăm sóc đủ đầy từng miếng ăn giấc ngủ, cũng chưa chắc đã đền đáp trọn vẹn ân sâu nghĩa nặng ấy. Bởi tình cha mẹ không đo bằng thời gian hay công sức, mà như biển lớn mênh mông, không bờ bến, không điều kiện, không đòi hỏi hồi đáp. Nghĩ về cha mẹ, lòng người tự nhiên lắng lại, như đứng trước đại dương bao la, nơi từng con sóng đều mang theo hơi ấm của yêu thương thầm lặng.

Cha mẹ là biển lớn. Biển ấy không chỉ rộng vì không thấy bờ, mà sâu vì không thể dò hết. Từ ngày con còn là mầm sống bé nhỏ trong bụng mẹ, biển ấy đã âm thầm bao bọc. Mẹ chịu những cơn đau không lời, cha gánh những lo toan chẳng nói, tất cả chỉ mong con được bình an chào đời. Khi con cất tiếng khóc đầu tiên, đó cũng là lúc biển cha mẹ bắt đầu dâng sóng. Sóng yêu thương, sóng lo lắng, sóng hy sinh, nối tiếp nhau suốt cả một đời người.

Những buổi sớm nắng mai nghiêng nhẹ nơi hiên nhà, bóng cha in dài trên nền đất cũ. Lưng cha dần gập xuống theo năm tháng, nhưng bước chân vẫn vững vàng. Mỗi bước đi của cha là một lần gánh thêm cho con phần nặng nhọc của cuộc đời. Mẹ thì lặng lẽ hơn, như mặt nước hiền hòa phản chiếu trời mây. Nụ cười mẹ nhẹ như gió, nhưng đủ sưởi ấm cả những ngày đông dài. Ánh mắt mẹ dõi theo con, không ồn ào, không níu kéo, chỉ âm thầm hiện diện như biển vẫn ở đó, dù con thuyền có rời xa.

Cuộc đời bên ngoài có thể đầy phong ba. Gió có thể thổi lạnh, sóng có thể dâng cao, nhưng trong lòng cha mẹ, con luôn có một vùng nước yên. Dẫu cuộc sống khắc nghiệt đến đâu, cha mẹ vẫn chọn phần gian nan về mình, để con được bước đi nhẹ hơn. Giọt mồ hôi rơi xuống không phải để kể công, mà để tưới mát cho mầm sống đang lớn dần. Năm tháng trôi qua, tóc cha bạc, tay mẹ run, nhưng biển yêu thương ấy chưa từng cạn.

Con lớn lên giữa những đổi thay của đời người. Có lúc con mạnh mẽ, có lúc yếu mềm. Có khi con đi rất xa, tưởng chừng đã quên lối cũ. Nhưng lạ thay, mỗi khi mỏi mệt, trong tim con lại hiện về hình ảnh bến nhà. Đó là nơi có tiếng mẹ gọi khẽ, có dáng cha ngồi trầm lặng. Dù con có đi muôn phương, biển cha mẹ vẫn luôn mở rộng. Sóng có thể dữ với đời, nhưng với con, sóng ấy luôn nâng đỡ, dìu con qua những cơn bão lớn nhất.

Trong giáo lý nhà Phật, tình thương chân thật luôn mang tính vô ngã. Cha mẹ thương con không vì mong cầu đáp trả, không vì danh xưng hay lợi ích. Thương là thương, như biển mặn không cần lý do để mặn, như nước không cần điều kiện để chảy về chỗ thấp. Chính sự vô điều kiện ấy làm cho tình cha mẹ trở thành một pháp tu sống động.

Nhìn sâu vào tình thương ấy, con học được cách buông bỏ cái tôi, học được sự nhẫn nại, học được lòng từ bi không phân biệt.

Có những đêm trăng sáng, sóng vỗ hiền hòa ngoài hiên. Mẹ ru con bằng giọng nói quen thuộc, dù con đã lớn từ lâu. Cha ngồi đó, nụ cười hiền hậu, chẳng nói nhiều nhưng đủ làm lòng con lắng dịu. Trong khoảnh khắc ấy, con chợt thấy thời gian như dừng lại. Không còn quá khứ, không còn tương lai, chỉ có hiện tại tròn đầy của yêu thương. Đó chính là chánh niệm, là giây phút giác ngộ giản dị mà sâu xa, nơi con nhận ra rằng hạnh phúc chưa từng ở đâu xa.

Dẫu một ngày nào đó, con phải đi xa hơn nữa, đi qua những nẻo đường mà cha mẹ không thể theo cùng, biển lớn ấy vẫn ở lại trong tim con. Cha là biển cả vững chãi, mẹ là mây trời dịu dàng. Mây có thể trôi, biển có thể động, nhưng bản chất của yêu thương thì không hề đổi thay. Khi con biết quay về nương tựa nơi tình thương ấy, con cũng đang quay về nương tựa nơi chính mình, nơi gốc rễ của sự sống.

Đức Phật dạy rằng, hiếu hạnh là nền tảng của mọi công đức. Phụng dưỡng cha mẹ không chỉ bằng vật chất, mà bằng sự có mặt trọn vẹn, bằng lời nói dịu dàng, bằng trái tim biết ơn. Khi con biết trân quý từng giây phút còn được ở bên cha mẹ, con đang thực tập tỉnh thức. Khi con biết lắng nghe, biết thấu hiểu những mệt mỏi không lời của cha mẹ, con đang gieo trồng hạt giống từ bi. Và khi con sống một đời tử tế, an lành, đó chính là món quà lớn nhất dâng lên biển lớn yêu thương ấy.

Tình cha mẹ không phai mờ theo năm tháng. Như biển mênh mông, dẫu ngàn đời sóng vỗ, biển vẫn là biển. Con mang theo tình thương ấy suốt hành trình nhân sinh, khắc sâu trong tim như một ngọn hải đăng thầm lặng. Giữa đêm tối cuộc đời, chỉ cần nhớ về biển lớn cha mẹ, con sẽ tìm thấy phương hướng. Và trong ánh sáng ấy, con bước đi vững chãi hơn, hiền hòa hơn, biết yêu thương đời này bằng chính tình thương mà con đã được nhận.

Biển lớn cha mẹ – không chỉ là nguồn cội của thân này, mà còn là suối nguồn của tỉnh thức. Từ biển ấy, con học làm người. Từ biển ấy, con học làm con. Và từ biển ấy, con học cách sống một đời biết ơn, an lành, giữa vô thường của kiếp nhân sinh.

BIỂN LỚN CHA MẸ

Cha mẹ là biển lớn mênh mông,

Sóng đời xô vẫn giữ con yên bình.

Nắng mai soi bóng hiên nghiêng,

Lưng cha gập xuống, mẹ hiền dõi theo.

Gió ngoài hiên thổi se se lạnh,

Mẹ mỉm cười nghe nhịp con tim,

Cha im lặng mà lòng sâu nặng,

Gánh phong ba suốt cả đời mình.

Con chưa nói hết một lời cảm tạ,

Mà tóc cha mẹ đã phai màu sương,

Giữa bao la của đời vạn nẻo,

Vẫn có bến về rất yêu thương.

Biển lớn cha mẹ mênh mông,

Sóng dẫu dữ vẫn nâng đời con.

Dẫu con đi muôn phương gió bụi,

Biển yêu thương vẫn chẳng hao mòn.

Cha là biển rộng vững bền,

Mẹ là mây trắng dịu êm trên trời,

Qua ngàn giông tố cuộc đời,

Sóng cha mẹ vẫn ru con yên bình.

Con đi xa giữa đời rộng lớn,

Nếm đủ vui buồn của thế gian,

Có những đêm lòng con mỏi mệt,

Chỉ muốn quay về mái nhà xưa.

Giọt mồ hôi cha rơi năm tháng,

Nếp nhăn mẹ in dấu thời gian,

Chưa một lần than thân trách phận,

Chỉ mong con được bình an.

Giữa nhân gian bao điều đổi thay,

Tình cha mẹ chẳng hề phai phôi,

Như biển sâu không lời lên tiếng,

Mà ôm trọn cả bầu trời.

Biển lớn cha mẹ mênh mông,

Sóng dẫu dữ vẫn nâng đời con.

Dẫu con đi muôn phương gió bụi,

Biển yêu thương vẫn chẳng hao mòn.

Cha là biển rộng vững bền,

Mẹ là mây trắng dịu êm trên trời,

Qua ngàn giông tố cuộc đời,

Sóng cha mẹ vẫn ru con yên bình.

Đêm trăng sáng, sóng vỗ hiền hòa,

Tiếng mẹ ru còn vang đâu đây,

Nụ cười cha như ngọn đèn nhỏ,

Soi tim con những tháng ngày.

Con hiểu ra giữa đời vô thường,

Chỉ tình cha mẹ là bền lâu,

Là nơi con về khi lạc lối,

Là chốn nương tựa giữa bể sầu.

Biển lớn cha mẹ muôn đời,

Chảy trong huyết mạch đời con.

Dẫu mai này con xa tất cả,

Vẫn mang theo biển yêu thương.

Cha là biển cả bao dung,

Mẹ là mây trắng chở che suốt đời,

Con xin khắc trọn vào tim,

Biển lớn cha mẹ – nguồn đời yêu thương.

Một đời con bước giữa nhân gian,

Biển cha mẹ vẫn ở bên con.

Share:

Facebook
Twitter
Pinterest
LinkedIn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

On Key

Related Posts

TAY CHA

Thích Bảo Thành Có những điều trong đời không cần nói thành lời, vẫn hiện hữu sâu lắng như hơi thở. Với con, đó là

VÔ THƯỜNG VÀ TÂM KHÔNG

Thích Bảo Thành Trong dòng chảy mênh mang của đời sống, khi ta dừng lại một chút để lắng nghe nhịp thở của chính mình,

BIỂN LỚN CHA MẸ

Thích Bảo Thành Trong giáo pháp của Đức Phật, lòng hiếu thảo được xem là một trong những nền tảng đạo đức sâu dày nhất

ÁNH SÁNG GIỮA KHỔ ĐAU

Thích Bảo Thành Đức Phật dạy rằng: đời là khổ. Lời dạy ấy không phải để con người buồn bã hay bi quan trước cuộc