Thích Bảo Thành
Bàn tay cha… đó là hình ảnh giản dị mà sâu thẳm, một biểu tượng của sự nhẫn nại, tận tụy và yêu thương vô biên. Mỗi nếp nhăn trên lòng bàn tay cha, mỗi vết chai sần theo năm tháng, đều ghi dấu gian truân mà cha âm thầm chịu đựng. Nhìn bàn tay ấy, con thấy cả bầu trời rộng lớn, ngập tràn tình thương và ước mơ. Không chỉ là công cụ nâng đỡ vật chất, bàn tay cha còn là ngọn đèn soi sáng cho tâm hồn con, dạy con biết cách bước đi giữa cuộc đời rộng mở, dù phong ba bão táp có đến.
Cha dựng bao ước mơ bằng sự kiên trì, bằng nhịp sống âm thầm nhưng bền bỉ. Dầm nắng, dầm mưa, nhọc nhằn mà không than van, cha đặt từng viên gạch, dựng từng mái nhà vững chắc. Mỗi công việc nhỏ bé trong cuộc đời cha đều là giáo pháp thực hành về lòng nhẫn nhục, về việc tự mình gánh vác để bảo vệ và xây dựng cho người khác. Trong từng hành động ấy, con thấy bài học về khổ và duyên – rằng mọi nỗ lực, mọi công đức đều bắt đầu từ sự kiên định và lòng từ bi.
Con ngước mắt nhìn theo bàn tay cha, lòng ngập tràn tự hào. Không chỉ vì những gì cha đã làm, mà vì từ bàn tay ấy, con học được cách sống. Con học cách kiên nhẫn, cách yêu thương không điều kiện, cách buông bỏ hờn giận, cách gánh vác trách nhiệm mà không oán than. Mỗi bước đi trong đời, con nhớ lời cha dạy, thấy rõ rằng mọi điều tốt đẹp trong đời đều cần sự chăm chút, kiên trì và tấm lòng chân thành. Bàn tay cha như chiếc cầu nối giữa quá khứ gian nan và hiện tại tươi sáng, giữa những bước chân nhỏ bé của con và những ước mơ lớn lao chưa thành.
Bàn tay cha nặng mùi đất sương, mùi mồ hôi của lao động, nhưng cũng đầy sức sống và sự nuôi dưỡng. Trong Phật pháp, hình ảnh đó là hiện thân của chánh niệm và từ bi thực hành. Cha không chỉ xây dựng nhà cửa, mà còn dựng nên ước mơ cho con, dựng nên nền tảng đạo đức và trí tuệ cho tâm hồn con. Con thấy rằng mọi đau khổ, mọi thất vọng trong đời, nếu biết nhìn vào hành động và tâm hồn kiên nhẫn như bàn tay cha, cũng có thể được chuyển hóa, như dòng nước lặng lẽ cuốn đi những vướng mắc, để tâm hồn trở nên tĩnh lặng và an nhiên.
Cha như cây cổ thụ giữa cơn bão, che chở con khỏi gió mưa, dạy con cách đứng vững mà không cần chống đối. Ước mơ con, nhờ cha dựng xây, giờ trở nên hiện thực, nhưng con hiểu rằng thành quả ấy không chỉ đến từ vật chất hay thành tựu, mà từ tấm lòng yêu thương, từ sự kiên nhẫn, từ đạo đức và trí tuệ mà cha đã gieo vào con. Nhìn bàn tay cha, con thấy được sự liên tục giữa thế hệ – rằng yêu thương, trí tuệ và hạnh phúc được truyền từ cha sang con, từ đời này sang đời khác, như pháp thân vô hình của nhân sinh.
Dẫu mai sau, khi con rời vòng tay cha, bước đi trên những con đường xa, con vẫn mang theo hình ảnh bàn tay ấy – sáng soi, dẫn đường. Trong lòng con, tự hào không phải vì của cải hay địa vị, mà vì đã học được cách sống đẹp, cách yêu thương, cách buông bỏ những điều hư ảo, cách thấy và nuôi dưỡng hạnh phúc ngay trong từng hơi thở. Bàn tay cha – giấc mơ đời con – là minh chứng rằng trong cuộc sống, khổ đau và niềm vui, thử thách và an lạc, đều xuất phát từ cách ta nhìn và ứng xử với chính tâm mình.
Mỗi lần con buồn, mỗi lần thất vọng, con chỉ cần nhớ bàn tay cha, và thấy rằng tất cả đều là bài học về tự chủ, từ bi và tỉnh thức. Cha không nói nhiều, nhưng từng hành động, từng cử chỉ, từng nhịp thở đều là giáo pháp sống. Con học theo, từng bước, từng ngày, để giữ lời cha dạy, để dựng nên đời sống đẹp, bình an và thiêng liêng, không chỉ cho bản thân mà còn cho mọi người xung quanh.
Bàn tay cha là hình ảnh của sự vĩ đại thầm lặng, của tình thương không bến bờ, của trí tuệ và hạnh phúc được gieo vào đời. Nhìn vào bàn tay ấy, con nhận ra rằng mọi thứ trên đời, từ khổ đau đến niềm vui, từ thất bại đến hạnh phúc, đều do cách ta sống, cách ta trân trọng và cách ta buông bỏ. Khi con hiểu được điều ấy, lòng con trở nên an nhiên, như trăng sáng soi trên mái hiên cũ, như gió nhẹ thổi qua hàng cây – bình lặng mà sâu sắc, giản dị mà cao siêu.
Bàn tay cha – không chỉ là bàn tay nâng đỡ đời con, mà còn là pháp thân, là hình ảnh minh triết, là ánh sáng dẫn đường, dạy con rằng cuộc đời là để gieo yêu thương, để kiên nhẫn, và để thấy rõ hạnh phúc ngay nơi đây, trong từng hơi thở, từng nhịp tim, từng hành động. Con mang theo, trân trọng và sống, để mọi bước chân trên đời đều trở nên nhẹ nhàng, thanh thản và thiêng liêng.
BÀN TAY CHA
Bàn tay cha dựng bao ước mơ,
Rộng bát ngát trời, ngập tràn yêu thương.
Con nhìn theo lòng đầy tự hào,
Mỗi nếp nhăn hằn ghi dấu gian truân.
Những sớm mai, cha dầm nắng dầm mưa,
Chẳng than van, chẳng một lời oán trách.
Để con lớn, vững vàng bước đi,
Giữa đời rộng mở, chẳng ngại phong ba.
Mỗi viên gạch, mỗi mái nhà vững chắc,
Cha đặt xây tình thương tràn đầy.
Con nâng niu giữ trong tim ấy,
Niềm tự hào… chẳng phai, chẳng phôi pha.
Bàn tay cha nặng mùi đất sương,
Dẫu mệt nhọc, vẫn kiên trì bền bỉ.
Con học theo từng bước đời mình,
Giữ lời cha dạy, sống đẹp và thiêng liêng.
Bàn tay cha… như cây cổ thụ,
Che con mỗi khi bão tố vần vũ.
Ước mơ con nhờ cha dựng xây,
Tình thương cha trao, đời con ngập tràn nắng.
Dẫu mai sau, con xa vòng tay,
Con vẫn mang theo bàn tay cha sáng soi.
Trong lòng con tự hào ngời sáng,
Bàn tay cha… giấc mơ đời con.
Cha dạy con nhìn đời bằng lòng tĩnh lặng,
Mỗi bước đi là bài học yêu thương.
Không oán trách, không tham sân si,
Chỉ bình yên… trọn đời nâng đỡ.
Mỗi sớm mai, khi nắng lên hiên cũ,
Con thấy bàn tay cha còn vương mãi.
Trong từng hơi thở, trong từng nhịp tim,
Hạnh phúc là… biết sống như cha sống.
Bàn tay cha… như cây cổ thụ,
Che con mỗi khi bão tố vần vũ.
Ước mơ con nhờ cha dựng xây,
Tình thương cha trao, đời con ngập tràn nắng.
Dẫu mai sau, con xa vòng tay,
Con vẫn mang theo bàn tay cha sáng soi.
Trong lòng con tự hào ngời sáng,
Bàn tay cha… giấc mơ đời con.
Bàn tay cha, nâng niu đời con,
Dạy con cách sống, cách yêu thương.
Trong lòng con, ánh sáng ấy còn mãi,
Bàn tay cha… giấc mơ đời con.